Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Máy tính mình vừa đi tong cách nay vài ngày. Máy hư thì tậu cái khác, vấn đề đáng nói ở đây là dữ liệu trong ổ cứng có còn hay cũng 'teo' theo?

Mà mất thật: bệnh của máy mình không chỉ bộ nguồn (nguồn mình có sơ cua) mà còn liên quan đến mấy cái HDD trong có, cái thì chứa hệ điều hành lẫn hình ảnh, các ổ còn lại chứa toàn dữ liệu về những chuyến đi và hàng tỉ thứ khác.

Gần ngàn tấm ảnh của những ngày lang thang mồng 1 đến mồng 3... mà đáng lý ra nó sẽ tạo thành những bài tiếp theo của loạt bài 'Lang thang Sàigòn' mất tích do mình quên backup qua ổ khác sau khi đưa ảnh từ camera vào máy tính.

Những ảnh mà suốt trong vài ngày đầu năm, bọn mình đã dậy sớm rồi phóng xe đi thưởng ngoạn và thu vén, trong đó có những hình tại các điểm rất bình thường vùng ven nhưng lại thật độc đáo trong các chuyến đi ngắn lý thú giữa cái rét căm căm mấy ngày xuân. Xem rồi mới thấy vùng ngoại ô nhiều chốn đẹp lắm bạn ơi.

Đành vậy, Trời khiến nó teo đúng lúc này. Thật tế cũng còn may mắn lắm vì mình cũng đã ráng moi ra trong cái ổ cứng hỏng đó mấy mươi ngàn tấm ảnh của các chuyến đi từ trước đến nay... mà chỉ suýt tý nữa là mất sạch sành sanh (he he).

Hiện giờ đang xài con máy mới. À, thật ra là nguyên bộ mới. Cái này màn hình 17' to hơn cái cũ, xem ra đỡ cho con mắt sắp lòi tròng. Còn bộ máy và cả màn hình LCD cũ, mình sẽ vất cái ổ cứng hư đi, cài Windows vào ổ còn lại... rồi chờ gặp được các nhóm thu gom máy cũ dành cho các trường nghèo vùng cao thì mình sẽ tặng - tu sửa tốt, nó vẫn còn chạy dăm năm nữa đó chứ.

Tết này chả có tý gì gọi là 'tết' ở nhà, chỉ rặt những nỗi lo. Vậy nhưng tất cả rồi cũng qua đi và ta cứ hướng về phía trước mà tiến bước. Mong ra Trời cho bình yên để bọn mình lại có những ngày khởi hành đến mọi miền đất nước. Cũng mong rằng một năm mới an khang hạnh phúc sẽ đến với tất cả các bạn.

Điền Gia Dũng
Du lịch, GO!

TB: máy mới thật nhưng mình còn nhiều việc phải làm với nó lắm, nhất là những thiết lập, cài đặt... và lấy dữ liệu còn lại từ HDD cũ. Vậy nên những comment thắc mắc có lẽ mình sẽ phải chậm trả lời nếu những câu hỏi không quá quan trọng, mong các bạn thông cảm.

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

(LĐO) - Khi xuồng đưa đoàn công tác tới gần cầu tàu thị trấn Trường Sa, chúng tôi có cảm giác như được trở về nhà. Ngay khi tiếng còi tàu HQ 571 kéo lên, rất đông chiến sĩ, người dân đã đứng chật cầu tàu vẫy tay chào đón. Tay bắt mặt mừng, ông Phạm Xuân Hoà - Chủ tịch thị trấn Trường Sa Lớn - hỏi, nhà em ở đâu? Như một phản xạ, tôi buột miệng: “Nhà tôi ở Trường Sa!”.

Nét văn hoá riêng ở Trường Sa

Quả thật, Trường Sa gần gụi như ở nhà tôi vậy. Tới thị trấn Trường Sa, chúng tôi có cảm giác đang ở một thị trấn trong đất liền. Ở đây, đâu đâu cũng bắt gặp màu đỏ ấm áp của những mái ngói khu dân cư và những công trình hiện đại như khách sạn Thủ Đô đầy đủ tiện nghi.

UBND và trường mầm non, trường tiểu học thị trấn Trường Sa được xây dựng rất khang trang, sống động với hình ảnh học sinh cắp sách tới trường và cả tiếng gà văng vẳng... Từ cầu tàu quy mô và hoành tráng đi thẳng vào thị trấn là chùa Trường Sa Lớn, đối diện chùa là nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh, kế đó là đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, tất cả đều rất uy nghiêm...

Buổi sáng bình dị ở thị trấn đảo Trường Sa bắt đầu từ rất sớm với cảnh các cán bộ chiến sĩ cùng người dân tập thể dục, khiến chúng tôi cảm thấy rất quen thuộc, như vẫn bắt gặp đây đó trên phố phường đất liền. Điều thường nhật nhưng ấn tượng nhất ở đây là hình ảnh các cán bộ, chiến sĩ quân phục chỉnh tề đứng chào lá cờ tổ quốc in dấu trên bầu trời với lời thề quyết tâm giữ vững vùng biển đảo thiêng liêng của đất nước.

Và mỗi ngày mùng một, ngày rằm, các ngày lễ lớn của đất nước, các chiến sĩ, các hộ dân đều dành riêng một buổi để đi dâng hương tại nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh, đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, chùa Trường Sa Lớn... Chị Trúc Hà cho biết: “Đi dâng hương vào những ngày lễ tại thị trấn Trường Sa đã trở thành một thói quen của người dân cũng như các cán bộ, chiến sĩ.

Cuộc sống tại Trường Sa rất bình dị, ở đây tôi luôn có cảm giác như ở đất liền, các hộ dân sống với nhau hoà thuận và đoàn kết. Hầu như tất cả các hoạt động từ đi dâng hương, chuẩn bị tết, chúng tôi đều làm chung với nhau”.

Ở Trường Sa thiếu thốn là vậy, như các chiến sĩ vẫn sống hồn hậu, yêu đời. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ chơi đá bóng, bóng bàn hoặc trồng rau xanh, nuôi heo, nuôi gà để tăng gia sản xuất...

Trước khi trở lại tàu về đất liền, nhiều chiến sĩ nhờ chúng tôi nhắn lại với đất liền rằng: “Hãy cứ vững tâm. Với sự tiếp sức, hỗ trợ của đất liền, cán bộ, chiến sĩ Trường Sa bằng nhiệt huyết của tuổi trẻ, tinh thần tự hào của dân tộc, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì chủ quyền biển đảo, phần lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc”.

Không xa đâu Trường Sa…
Trước chuyến hải trình tới huyện đảo Trường Sa, đại tá Ngô Mậu Bình - Phó Chủ nhiệm chính trị - Vùng 4 Hải quân - nói với chúng tôi: “Huyện đảo Trường Sa nhìn vào ban đêm, cả quần đảo rực sáng giữa biển đen hút mắt người, mỗi đảo trông như một phố thị phồn hoa, nhộn nhịp và đông đúc các hoạt động đánh bắt, trao đổi hàng hoá của ngư dân trên đảo và ngư dân các tỉnh ven biển miền Trung...”.

Trường Sa bây giờ đã rất gần gụi với đất liền. Hiện ở huyện đảo Trường Sa đã được lắp đặt 20 trạm phát điện với hàng trăm cột phong năng, hàng ngàn tấm pin năng lượng mặt trời, hàng ngàn đèn led chiếu sáng ngoài trời, cung cấp nguồn điện dồi dào cho khắp các đảo.

Cán bộ, chiến sĩ và người dân trên huyện đảo Trường Sa có thể sử dụng điện thoải mái vào việc dùng tủ lạnh, truyền hình, kết nối mạng Viettel 2G, hay gọi điện thoại nói chuyện với người thân... Ban đêm, nhìn từ tàu vào các đảo đều thấy sáng rực ánh đèn dọc bờ kè, soi sáng cả một vùng biển rộng trông như một góc phố của Vũng Tàu, hay Nha Trang...

Ông Phạm Xuân Hoà - Chủ tịch thị trấn Trường Sa Lớn - nói: “Cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên huyện đảo Trường Sa ngày càng chất lượng hơn, hiện đại hơn. Phát triển kinh tế biển đang được tập trung, đặc biệt là khai thác nguồn hải sản phong phú nhờ các phương tiện đánh bắt đầy đủ.

Ngoài kinh tế biển, huyện đảo Trường Sa đang phát triển dự án du lịch biển, du lịch sinh thái như bơi lặn tham quan, đi câu cá, câu bạch tuộc... Tại đảo Trường Sa Đông, diện tích được mở rộng và xây dựng khang trang.

Trung tá Nguyễn Ngọc Vinh - Chính trị viên đảo Trường Sa Đông - cho biết: “Cuộc sống trên đảo đầy đủ về cơ sở vật chất, đảo rất xanh với hơn 600 cây xanh như bàng ta, tra, bàng vuông, phong ba, dương... Trên đảo cũng nuôi rất nhiều heo, gia cầm phục vụ cải thiện đời sống”.

Không chỉ cán bộ, chiến sĩ trên đảo mà ngay ngư dân từ các tỉnh ven biển miền Trung cũng ngày càng yên tâm đánh bắt hải sản ở ngư trường truyền thống của mình. Tại đảo Đá Tây, Trung tâm Dịch vụ hậu cần nghề cá đang phát triển mạnh, phục vụ cho hoạt động sản xuất, đánh bắt của ngư dân huyện Trường Sa và ngư dân các tỉnh ven biển miền Trung.

Từ nhiều năm qua, trung tâm này đã trở thành nơi cung ứng các dịch vụ cho tàu thuyền của ngư dân khi vào đảo như lương thực, nhiên liệu bằng giá trong đất liền tại thời điểm bán; nhận sửa chữa các tàu thuyền bị hư hỏng, cứu hộ cứu nạn trên biển khi nhận được tín hiệu yêu cầu (miễn phí tiền công); cấp nước ngọt miễn phí, tiếp nhận và sắp xếp nơi ăn ở cho bà con ngư dân khi đau ốm.

Ông Chu Minh Sơn - Trưởng BQL dịch vụ hậu cần đảo Đá Tây - cho biết: Trung tâm đã trở thành hậu phương vững chắc đối với hàng ngàn con tàu trên biển đảo Trường Sa, DK1, mỗi khi hết gạo, thiếu dầu hay máy móc tàu thuyền gặp sự cố rủi ro, con người ốm đau bệnh tật. Với một cơ ngơi hiện có là công trình đảo đồ sộ được xây dựng trên diện tích 3.000m2 gồm các khối nhà văn phòng, hội trường, trung tâm điều khiển...

Ông Sơn tin tưởng nơi này sẽ sớm trở thành một bến cảng phục vụ ngư dân, tiếp tục đưa trung tâm vươn xa ra các đảo phía bắc. Hiện trung tâm có 8 tàu dịch vụ và 1 bontông chứa dầu làm nhiệm vụ vận chuyển hàng từ đất liền, luân phiên trực canh trong lòng hồ đảo Đá Tây, sẵn sàng cho việc tuần tra, cứu hộ hàng hải...

Đội tàu làm nhiệm vụ bán hàng lưu động trên biển, hướng dẫn chuyển giao công nghệ câu cá ngừ đại dương và phương pháp bảo quản cá đảm bảo chất lượng cao đủ tiêu chuẩn xuất khẩu ra thị trường ngoài nước. Có thể khẳng định bà con ngư dân vẫn kiên trì bám biển, đang khai thác nguồn tôm cá vô tận của ta trên biển đảo của ta. Và những đoàn thuyền luôn hiện diện trên khắp các vùng biển đảo Trường Sa là những cột mốc sống khẳng định chủ quyền biển đảo của tổ quốc.


Trường Sa đang ngày càng vững chãi, đẹp lên như những ngôi sao giữa biển. Những ngọn hải đăng đang được tiếp tục xây dựng sẽ tạo thành một hệ thống dẫn đường cho tàu bè qua lại. Những ngôi làng trên biển đang được mở rộng và hiện đại hoá, trẻ em Trường Sa đang trưởng thành từng ngày trong ước mơ đưa đất nước mạnh giàu từ biển...

Theo Hà Anh Chiến (báo Lao Động)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

(NLĐ) - Nương theo câu thơ “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi” trong bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng, tôi đã đến Tây Bắc trong những ngày cuối năm đầy sương mù và rực rỡ màu hoa cải. Đó không đơn giản chỉ là một chuyến du lịch mà còn là hành trình của cả một giấc mơ...

< Sương mù trên đỉnh Thung Khe - Hòa Bình.

Tây Bắc đón tôi bằng “dốc sương mù” trên đỉnh Thung Khe (thuộc địa phận tỉnh Hòa Bình) – trạm dừng cho khách du lịch xuống ngắm… sương, “thưởng thức” cái lạnh của miền cao và nghỉ chân ăn ngô luộc, cơm lam thịt nướng.

< Người già miền cao, nhớ câu thơ của Tố Hữu: "Con nhớ mế lửa hồng soi tóc bạc..."

Tôi rất thích những bếp ngô vùng cao với lửa hồng ấm áp và mùi ngô thơm lựng, gợi nhớ câu thơ se sắt “Một bếp lửa chờn vờn sương sớm – Một bếp lửa ấp iu nồng đượm – Cháu thương bà biết mấy nắng mưa…” trong bài thơ Bếp lửa của nhà thơ Bằng Việt trong trang sách thưở nào. Tôi cũng đã từng dừng chân vào giữa sương khuya trên đường lên Hà Giang – Đông Bắc, mùi vị nước ngô ngọt mát ấy như vẫn còn vương vấn đến tận bây giờ - cho những ký ức rất riêng về phương Bắc.

< Cơm lam trên đỉnh Thung Khe.

Có đi tôi mới hiểu rõ nhất những câu thơ đã được học từ thời cắp sách. Các thi sĩ, nhạc đã chọn đúng những cái tinh túy nhất của miền địa đầu Tổ Quốc, để những câu thơ mãi mãi khắc vào lòng người hình ảnh Tây Bắc là “mùa xuân hoa mơ hoa mận nở”, là “Nhớ bản sương giăng nhớ đèo mây phủ - Nơi nào qua lòng lại chẳng yêu thương…”.

< Khung cảnh Mai Châu rạng rỡ lúc nắng lên làm tan sương.

Tôi co ro trong lớp áo ấm dày, găng tay, mũ len nhưng vẫn hăng say đứng trong sương mù tận hưởng cảm giác ngất ngây giữa đất trời, một cảm giác hạnh phúc và bình yên đến vô biên không dễ gì có được giữa lòng phố thị.

< Hoa mận trắng Mộc Châu.

Ai đó đã từng nói rằng, khi ta đi càng nhiều thế giới sẽ càng thu hẹp lại. Với tôi, những chuyến đi còn là nối dài của giấc mơ. Ngày bé, những nơi địa đầu Tổ quốc cứ ngỡ là “vạn trường thiên lý”, cả đời có mơ cũng không bao giờ có thể đặt chân đến.

< Tây Bắc mùa xuân đẹp như tranh.

Quê tôi, có những người cả đời còn chưa bước chân ra khỏi cổng làng. “Lên thành phố” có khi còn không được huống gì là dặm trường đi tìm những giấc mơ...

< Và cánh đồng hoa cải...

Tôi nhớ mình đã hãnh diện đến rơi nước mắt khi đứng trên cột cờ Lũng Cú-Hà Giang; hạnh phúc trong ngần khi vừa đi vừa hát trong cái se lạnh của mù sương bình yên trên đỉnh Mã Pí Lèng; ngơ ngác như trẻ nhỏ giữa buổi chợ phiên Mèo Vạc – những điều lần đầu tiên trong đời được tận mắt chứng kiến, nhìn ngắm và say mê, rồi nhớ mãi không quên.

< ... làm say lòng khách phương xa.

Tây Bắc cũng vậy, dẫu rằng đường đến Mai Châu (tỉnh Hòa Bình), Mộc Châu “ mùa hoa cải” (tỉnh Sơn La) không đẹp, bằng phẳng và lãng mạn như đường lên Đông Bắc, nhưng núi đầu xuân đã kịp đón chúng tôi bằng những nụ hoa đào phơn phớt, những cánh đồng  cải trắng và cải vàng đẹp đến mê đắm lòng người.

< Đường đến cánh đồng hoa cải thơ mộng.

Có người trong nhóm đùa: “Sao mình siêng thế, cất công từ Nam ra Bắc, vượt đường xa lên núi chỉ để ngắm cải trắng, cải vàng?”. Nhưng người ta vẫn nói, hạnh phúc không phải là đích đến, mà đó là hành trình chinh phục và khám phá. Suốt chặng đường đến với mùa hoa cải Mộc Châu, lòng tôi cồn cào những cảm xúc khó tả. Hồi hộp, phấn khích, hạnh phúc, bình an trước chặng đường phía trước đầy những điều mới lạ, bất ngờ; được nhìn ngắm những miền đất mới, thẩm thấu những giá trị đậm bản sắc vùng miền, đến cả nắng và gió của miền sơn cước cũng khiến cho lòng người nhẹ nhàng, thanh thoát hơn.

< Về đây khi mái tóc còn xanh xanh - Về đây với ngày gió chiều lang thang...

Chúng tôi đi sâu vào phía những cánh đồng hoa cải vốn không dành cho khách du lịch, tận mắt chứng kiến một không gian bạt ngàn đã từng chỉ được được nhìn thấy trên những bức ảnh nghệ thuật về Mộc Châu đoạt những giải thưởng ảnh trong và ngoài nước. Được trò chuyện với “ông chủ vườn đào” vui tính, hiền lành. Và được “nhào” vào vườn hoa cải vàng rực trong nắng chiều thỏa thuê chụp ảnh...

< Mai Châu "mùa phơi váy".

Chúng tôi rời khỏi những vạt hoa cải làm say lòng người, không để lại gì ngoài những dấu chân và không mang theo gì ngoài những bức ảnh. Núi đẹp và bình yên như thiên thai. Càng đi nhiều, tôi càng nhận ra đất nước mình đẹp quá. Dải đất hình chữ S đầy những biến thiên, thăng trầm suốt chiều dài lịch sử; liên tục thiên tai và cuộc sống vẫn tiếp tục trải dài trong những vạn biến bất an. Thế nhưng, đất và người vẫn đẹp, vẫn rạng ngời những giá trị văn hóa vùng miền, vẫn là những “vùng đất diệu kỳ” cho những giấc mơ muốn được chinh phục, khám phá.

Tôi đã đi trong những giấc mơ của chính mình, để được cảm nhận rõ rệt nhất “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”. Nơi này, chúng tôi đã được vào thăm làng du lịch bản Lác, mặc những trang phục của đồng bào H’Mông, chia nhau chén rượu cần và trở về khi “ngón tay mình còn vương mùi nếp xôi”. Vẫn nhớ sao là nhớ những ngõ phố lạnh sớm mai, nụ cười của núi và những đôi mắt miền cao thăm thẳm…

Đi, đôi khi không nhất thiết để phải “học một sàng khôn”, mà đôi lúc chỉ là để thấy lòng mình dịu dàng với đất trời…

Theo Tiểu Quyên (Người Lao Động)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

(VnExpress) - Chuyến đi ý nghĩa nhất trong suốt một năm hành trình dài là trở về nhà, đón Tết bên gia đình, người thân.
Một năm, tôi mới lại về quê. Sắm đôi bánh tét, mang thêm chút quà, chút nắng ấm của phương Nam, thế là lên tàu, về với mẹ.

Quê tôi, nằm ở ngoài Bắc xa xôi. Người ta từ Bắc về Nam, mình cũng xuôi Nam về Bắc ăn Tết. Vé máy bay những ngày cuối năm vừa khó kiếm, vừa đắt, thế là mua được đôi vé tàu, nhảy lên và về cho kịp mùa xuân. Lần đầu tiên đi xa làm ăn rồi về nhà ăn tết, háo hức vô cùng.

Những người đi trên chuyến tàu cũng cùng niềm vui giống tôi, những đứa con phương xa trở về nhà đoàn tụ gia đình sau một năm xa cách. Trên tàu toàn người Bắc, chật ních những balo, túi nải, chật ních quà bánh, đủ khuôn mặt già trẻ, gái trai. Tôi đã đi dọc đất nước không dưới một lần, nhưng cái cảm giác nô nức trở về thật khác lạ. Lang thang cả năm trời, nơi xa ấy có nhà, có cha có mẹ, có anh em đang chờ đợi, sum vầy.

Chuyến tàu chạy dài 2 ngày, chạy xuyên qua biết bao mảnh đất đang vào xuân. Đâu đâu cũng là quê hương của một ai đó. Tàu dừng ga nào, một vài người lại bước xuống với bao đôi bàn tay ôm đón và một vài người khác bước lên tàu với những bàn tay vẫy. Không khí xuân theo cái nắng ấm của miền Nam chạy dần ra Bắc.

Qua đèo Hải Vân, thời tiết đã lạnh hơn. Hoàng hôn lộng lẫy rơi trên mặt biển Lăng Cô. Vạn vật nhuộm tím một sắc màu huyền ảo. Mọi người đã lại xuýt xoa đôi bàn tay và khoác tấm áo cho ấm. Nắng đã nhạt màu và mưa xuân phấp phới trên những cánh đào hồng phai. Người trên tàu nói đủ thứ chuyện, nào Tết năm nay được thưởng gì, nào công việc ra sao, nào mọi năm ở nhà giờ này chắc đã sắp gói bánh chưng, nào là đặc sản quê tôi ngày Tết, nào quà bánh mang về, nào khó khăn đã trải qua…

Tôi ngồi lắng nghe những miền ký ức, vòng tay ôm chặt hơn tấm áo mỏng, nghe tiếng pháo nổ lẹt đẹt trong tâm tưởng, tiếng hò reo của lũ trẻ khi được lì xì Tết, nghe tiếng xuân phảng phất trong gió. Một năm chạy đôn chạy đáo, kiếm tiền, làm việc, nhiều lo lắng bộn bề, nhiều buồn nhiều vui, những cuộc gặp gỡ rồi chia tay, những tan tan hợp hợp.

Từ núi cao cho đến biển sâu, từ những bản làng trong sâu thẳm cùng cốc chìm trong cái lạnh cắt da cắt thịt đến những làng chài ven biển hứng chịu những trận bão dập vùi, giờ này mọi mái nhà cuối cùng đều đang vun vén cho mình một cái Tết đủ đầy nhất, để khói lam chiều vương vất trên mái gianh và lửa ấm bập bùng cùng nồi bánh chưng lục bục reo vui trong gian bếp ấm cúng.

Và tôi, trên dặm dài bước đường sóng gió, trên chuyến “phượt” cuối cùng của một năm bôn ba, trở về nhà, với mẹ cha, với người thân yêu trong những vòng tay ấm áp.

Tàu hú còi! Đêm Hà Nội mưa lây phây. Đã thấy hương mùi già phảng phất đâu đó. Đã thấy cành đào phai sắc màu lấp ló bên khung cửa. Tết đến, Xuân sang.
Trở về!

Theo Lam Linh (VnExpress)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

(ANTĐ) - Mù Cang Chải vào mùa thu tháng 8-9 là đẹp nhất, du khách sẽ được thu vào tầm mắt những triền ruộng bậc thang vào mùa thu hoạch, lúa chín cả con đường quốc lộ nhuộm màu vàng óng ả, nhấp nhô sóng biển, bát ngát, mênh mông, vừa hùng tráng, vừa mỹ lệ hấp dẫn như một bức tranh về cuộc sống ấm no, hạnh phúc như mơ, như thực của đồng bào người Mông, vùng cao tỉnh Yên Bái.

Những người mê chụp ảnh lại thích ngắm Mù Cang Chải khi mùa xuân về. Xe máy phân khối lớn chạy dọc quốc lộ 32, chúng tôi đã “chộp” được những bức ảnh miêu tả sinh hoạt đời thường, bình dị quen thuộc của những cụ già người Mông.

Đó là cảnh các bà ngồi sưởi dưới ánh nắng xuân ấm áp, trang phục dân tộc ngày tết đẹp sặc sỡ, khuôn mặt nhăn nheo, miệng móm mém cười duyên, chuyện trò râm ran hồ hởi, trên nền những cánh đồng ruộng bậc thang, bạt ngàn hoa đào, hoa ban khoe sắc thắm.

Năm 2007, ruộng bậc thang Mù Cang Chải được Nhà nước công nhận là Danh thắng quốc gia. Người Mù Cang Chải, từ già đến trẻ rất tự hào, có ý thức giữ gìn báu vật di sản. Cũng nhờ có danh thắng độc đáo vào loại bậc nhất Việt Nam này mà khách du lịch trong và ngoài nước đổ về vùng đất mịt mù xa xăm mà vài chục năm trước còn hoang vắng.

Miền núi, tối ập đến rất nhanh. Đêm đầu xuân chúng tôi nghỉ tại nhà ông Lường Văn Dương, bản Thái Kim Nội. Ông Dương đã 72 tuổi, mặt hiền hậu, phong thái khoan thai lịch lãm, nói chuyện nhỏ nhẹ. Nhà ông là nơi cho thuê khách trú, chỉ 80 nghìn đồng/người/đêm. Trong nhà ông đông đúc đủ cả khách tây lẫn ta, cùng quây quần ngồi quanh mâm cỗ ngày tết… Cả nhà ông Dương, các con cháu đều biết làm du lịch. Cơ sở lưu trú nhà ông chưa phải là khách sạn, những cũng được đầu tư khá bài bản. Ông cho biết phải đầu tư như vậy mới đáp ứng nhu cầu của khách dưới xuôi lên và khách Tây nữa.

Đêm Mù Cang Chải se lạnh. Cái lạnh từ núi tỏa ra cứ từ từ len lỏi qua khe áo, thấm vào da thịt. Ông Dương cùng mấy bạn già chúng tôi ít ngủ, ngồi quanh bếp lửa hồng nhâm nhi ly rượu thuốc nhắm với thịt trâu khố nướng trên bếp than thơm lừng.

Con gà đã gáy sáng, cánh Tây “ ba lô” háo hức dậy ăn sáng. Bữa sáng là ngô luộc, sắn “lùi” chấm vừng. Họ ăn ngon miệng rồi kéo lên đỉnh Khau Mạ, nơi có Câu lạc bộ Dù lượn Vietwings Hà Nội, thuộc CLB Hàng không phía Bắc chọn làm bãi tập luyện, thực hiện chương trình “Bay trên thảm lúa” ngày xuân.

“Đường lên Tây Bắc quanh co, nếp nhà sàn thấp thoáng…”, chúng tôi hát vang “Bài ca đi cùng năm tháng” để nhớ về một thời “Tây Tiến”… Quá trưa, chúng tôi về đến thị trấn Nghĩa Lộ, được ăn bữa cơm lam tại nhà sàn, thưởng thức xòe Thái. Nhìn các cô gái Thái, Mường, Lò duyên dáng trong trang phục dân tộc, tươi tắn với những điệu xòe, tôi hiểu vì sao Tây Bắc, Mù Cang Chải có sức hút ghê gớm đến thế.

Theo Lê Sĩ Tứ (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Dù trong văn hóa phương Đông hay phương Tây, đêm Giao thừa luôn được coi là thời khắc quan trọng nhất trong cả dịp lễ Tết đón chào năm mới. Đây là thời điểm mà người ta tiễn biệt một năm cũ đã qua với tất cả những vui - buồn, thành - bại. Tất cả mọi ngổn ngang, bề bộn lúc này đều được gác lại để chào đón một năm mới đến với nhiều hy vọng về một vận hội mới.

Tại sao người dân trên khắp thế giới này luôn “quan trọng hóa” thời khắc Giao thừa? Tại sao người ta luôn đặt nhiều kỳ vọng vào giây phút này, với niềm tin phổ biến rằng nếu sau giây phút Giao thừa, mọi việc diễn ra suôn sẻ trong suốt cả ngày hôm sau, thì cả năm tới sẽ gặp nhiều điều may mắn, tốt lành?

Thời điểm Giao thừa, vì vậy, vừa là thời khắc hân hoan, thiêng liêng, ý nghĩa, vừa là thời khắc “căng thẳng, áp lực” - phải làm sao để mọi điều đều trôi qua một cách tốt đẹp, hoàn hảo nhất.

Mỗi năm, người dân trên khắp thế giới, ở những thời điểm khác nhau - có thể theo lịch âm hoặc lịch dương, đều sẽ có một ngày cuối năm nao nao chờ đón phút Giao thừa. Trước một năm cũ sắp qua và một năm mới sắp đến, hơn bao giờ hết, người ta trông đợi thời khắc chuyển giao với một lòng thành kính.

Trong tâm thức của con người, thời khắc Giao thừa dường như ẩn chứa một sức mạnh tâm linh kỳ bí, khó hiểu mà trải qua thời khắc đó, người ta đều tin rằng trong mình có một điều gì đó đổi thay, mới mẻ. Khi trời đất, vạn vật bước vào một “tiết” mới, dường như con người cũng đang đứng trước những vận hội mới.

Năm nào cũng có Giao thừa nhưng sao năm nào con người cũng trông ngóng, xốn xang vì thời khắc chuyển giao đặc biệt ấy? Dù biết rằng sau những ngày nghỉ Tết, con người sẽ lại tiếp tục vòng quay hối hả của cuộc sống, với biết bao lo toan, bộn bề thường nhật, lại trở về với nhịp cũ nhưng dù lớn đến mấy, dù thực tế đến mấy, người ta vẫn nao nao chờ đón.

Đối với tất cả chúng ta, năm mới tượng trưng cho vận hội mới, hy vọng mới. Một năm đã qua dù thành công rực rỡ hay còn điều dở dang, nuối tiếc, đều sẽ khiến con người trầm xuống trước sự chảy trôi vô cùng vô tận của dòng thời gian vô thủy vô chung.

Đứng trước những điều còn chưa đạt được như ý trong năm cũ, người ta có thể tự an ủi mình và người thân rằng còn một năm mới rất dài ở phía trước để có thể tiếp tục dấn bước, nỗ lực. Nếu năm cũ làm ăn phát đạt, tấn tài tấn lộc, người ta lại càng lạc quan hy vọng rằng năm nay sẽ “bằng năm, bằng mười” năm ngoái.

Trước một năm mới trải dài phía trước, giống như lời bài hát “Happy New Year”, “ai có thể nói trước được chúng ta sẽ tìm thấy điều gì trong năm mới, điều gì đang chờ đợi chúng ta ở phía trước…”, vậy thì… trước những điều không thể đoán định đó, người ta tự nhủ hãy cứ lạc quan, hãy tin tưởng vào những điều tốt đẹp sẽ đến.

Thực tế, chúng ta đã đủ lớn để hiểu rằng một năm luôn có cả niềm vui và nỗi buồn, luôn có cả thành công và thất bại, nhưng trong những ngày đầu năm, chúng ta muốn đem đến cho nhau niềm tin đinh ninh vào những điều tốt đẹp.

Sự lạc quan, hưng phấn này có thể chỉ kéo dài trong những ngày Tết nhưng thế cũng là đủ để giữa cuộc sống bộn bề này, có những ngày chúng ta được dọn dẹp lòng mình, được thanh thản lại, bớt lo nghĩ đi và sống vui tươi hơn lên.

Đó là những điều rất cần thiết để con người có thêm nhiều “dũng khí”, quyết tâm và sức mạnh, bước vào một năm mới với nhiều điều đang chờ đợi phía trước.

Đã thành truyền thống, mỗi năm, cứ vào đêm Giao thừa, nước nào cũng bắn pháo hoa. Người dân đổ ra đường, trong tiết trời giá lạnh, đã phảng phất hơi xuân, gió xuân ngây ngất lòng người.

Đi du xuân đầu năm, lòng hồi hộp chờ khoảnh khắc những bông pháo hoa đầu tiên bắn lên rực rỡ. Mọi thứ diễn ra thật quen thuộc, từ năm này sang năm khác, nhưng vào giây phút ấy, cuộc du xuân bỗng ý vị, thiêng liêng vô cùng.

Đứng trước thời khắc quan trọng của đất trời, con người cũng dễ động lòng, những kỷ niệm buồn vui từ một quá khứ xa lắc nào đó bất chợt ùa về, ngập tràn lòng người. Khi nhỏ, Tết thật rộn ràng, náo nức; lớn dần, Tết dường như lắng lại và thấm thía, sâu sắc hơn với nhiều nỗi niềm cảm xúc khó gọi thành lời.

< Trong lúc ta hạnh phúc đón giao thừa thì những công nhân vệ sinh đường phố vẫn cặm cụi đưa từng nhát chổi, bạn đừng quên điều ấy.

Càng trưởng thành, càng trải đời nhiều, giây phút Giao thừa dường như càng trầm lắng hơn, bởi sau những thăng trầm của một năm đã qua, người ta cảm thấy một sự thanh thản, nhẹ nhàng, “thế là lại thêm một tuổi”, đã sống qua thêm một năm với những được - mất, buồn - vui, thành - bại của đời người.

Năm này qua năm khác, Tết vẫn vậy, vẫn những món ăn truyền thống ấy, những việc phải làm ấy, nhưng Tết vẫn luôn ý nghĩa với mỗi người. Tết là ngày vui của toàn dân tộc, còn đối với riêng mỗi người, Tết còn là một dấu mốc thời gian, chứng kiến sự trưởng thành, nhìn lại một năm đã qua thật bình thản, dành cho bản thân và gia đình những ngày nghỉ ngơi, sum vầy, đầm ấm, để được tiếp thêm năng lượng trước một năm mới đang chờ đợi với bao điều cần thực hiện.

Trên khắp thế giới này, giây phút Giao thừa vẫn luôn là thời khắc thiêng liêng, quan trọng bởi đó là lúc để dẹp đi những bộn bề năm cũ và mở rộng lòng mình, đón nhận những hạt mầm mùa xuân gieo xuống - những hy vọng tốt tươi!

Theo Bích Ngọc (Dân Trí)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Cái máy tính để bàn của mình vừa đi die! Nó tử nạn ngay trong sớm ngày 23, ngày đưa ông Táo về trời - cá chép đi, cục CPU cũng đi theo hầu.


Nói đúng ra thì nó cũ mèm. Hồi mới lắp ráp (cách nay hàng... chục năm về trước) thì đấy cũng thuộc hàng khá xịn đấy nhưng trải qua thời gian dài + lão hóa, vượt qua vài lần thay nguồn, nâng ram, thay quạt... chưa kể cả những lần gãy chân quạt CPU khiến buộc lòng mình phải chế biến lại... cũng chỉ để tạo ra các trang web vớ vỉnh... nhưng cuối cùng thì vòng đời em nó cũng đã xong.

Thật ra, bệnh của máy đã phát tác từ hàng tháng trước, không chỉ một mà nhiều bịnh như cùi hủi... nhưng mình cứ ngỡ nó sẽ bò qua được năm mới rồi mới tăm, vậy mà nó lại theo táo quân về trời. Ác nổi, máy die ngay trong lúc cận tết, ngay cái lúc mà rất nhiều bạn đang cần thông tin cho các chuyến đi dịp vào xuân, lại ngay lúc lu bu cuối năm, lúc tài chính cũng chả chi dồi dào.
Hiện mình đang chữa cháy bằng cái netbook con con (cái máy dành cho công tác... phượt), chỉ gắng gượng thôi chứ cái này dùng post bài thì không thể. Ngay cả chuyến đi Quy Nhơn trong dịp tết này mà mình đang thiết kế trên máy bàn cũng có thể bị ảnh hưởng theo.

Thôi thì, tuổi đời em nó đã hết - kế hoạch thay thế cục CPU phải tạm chờ. Được trước tết thì vui, không thì sẽ phải qua mùa tết vậy. Nhưng có điều chắc chắn là Dulichgo sẽ ít được cập nhật và khó có thể trả lời các câu hỏi được, rất mong các bạn thông cảm vậy.

Tất niên, người người thường vui nhưng sao lại lắm nỗi lo...

Điền Gia Dũng - Dulichgo
------------------


Update

Sau một buổi vật lộn từ sáng sớm đến trưa: mình đã khám phá ra nguyên nhân khiến máy liên tục chạy - nghỉ! Hồi sớm đã mở máy ra thay nguồn (mình còn 2 bộ nguồn cũ) nhưng không si nhê, bỏ card màn hình rời, xài onboard cũng không tác dụng...

Hóa ra, cái lỗi chính ở nút nhấn khởi động phía trước mặt CPU (bịnh này trước kia đã bị 1 lần, mình đã chuyến xuống xài nút reset). May là ở nhà còn cái máy tính cũ, vậy là tháo nút rồi cắm qua bên máy này > chạy ok. Mặt cục CPU tán chết nên không tháo nút được, vậy thì cứ để nó lòng thòng bên ngoài. Đàng nào, qua tết cũng phải tính cái máy mới chứ con ni tả lắm rồi, ổ cứng chinh chứa hệ điều hành cứ rè rè lúc khởi động, hứa hẹn tương lai sẽ thật 'sáng sủa' đây!

Thôi thì, 'em nó' gắng... ráng chạy - miễn là tầm qua tết thì tuyệt hảo.
Giảm lo mới thấy chút... mùa xuân!

ĐGD

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

(ĐVO) - Sau trận bóng đá, khán đài ngập tràn những cổ động viên trước đó từng gào lên “Việt Nam cố lên”, “Việt Nam vô địch” chỉ còn lại rác và rác, ngập trong rác. Tình yêu thể thao, tình yêu đất nước hình như không song hành với tình yêu môi trường và sự giữ gìn thể diện.

Sau trận đấu của đội U19 Việt Nam với U19 Nhật Bản trong Giải U-19 quốc tế - Cúp Nutifood tại sân vận động Thống Nhất – TP.HCM ngày 8/1 vừa qua, có hai hình ảnh khiến tôi phải chú ý. Đó là hình ảnh một cụ già còn ngồi nán lại trên khán đài khi trận đấu kết thúc, dưới chân ngập trong rác thải. Hình ảnh kia là một nhóm cổ động viên trẻ tuổi, ở lại sau trận đấu để thu dọn rác trên khu vực khán đài C cho vào bao nilon đen to.

Có lẽ chỉ cần thế là đủ, không phải nói nhiều thêm về những thói hư tật xấu của người Việt mình nữa. Cái thói quen vô tư xả rác nơi công cộng dường như đã ăn vào máu, trở thành một “đặc tính” của người Việt, chỉ cần sạch trong nhà mình, còn từ cửa trở ra, là của thiên hạ, mạnh ai nấy vứt rác.

Bất cứ một cuộc nhóm họp đông người nào cũng vậy, sau đêm giao thừa, đường phố lại ngập rác và rác, ai cũng nhìn thấy nhưng hầu như chẳng ai bận tâm.

< Nhóm bạn trẻ nán lại dọn rác sau trận đấu.

Bởi vậy, thật vô cùng cảm động trước hình ảnh của nhóm cổ động viên trẻ đã nán lại thu dọn rác trên khán đài C sân Thống Nhất tối 8/1 đó. Các em chắc chắc sẽ khiến nhiều người cảm thấy xấu hổ (nếu họ còn loại dây thần kinh cảm giác này) vì thói quen xấu của mình và nhen lên cho chúng ta niềm hy vọng rằng sẽ có một lớp trẻ khiến đất nước có thể ngẩng cao đầu.


< Tụ họp xong rồi thì thế này đây!

Chắc nhiều người sẽ chê bai tôi, gớm, có tý rác thôi, làm gì mà nâng quan điểm, phán xét nặng nề đến thế. Nhưng ai cũng biết, tính cách được hình từ những thói quen nho nhỏ, tôi không tin rằng những người có tính buông tuồng xả rác bừa bãi ấy lại là những công chức chỉn chu ở công sở, những công dân chấp hành nghiêm túc luật lệ giao thông trên đường.

Ai cũng có thể nói rất nhiều những lời hay ý đẹp, có thể hô hào rất nhiều để thể hiện tình yêu nước, nhưng việc làm nhỏ nhất là giữ gìn vệ sinh công cộng, để khỏi cảm thấy xấu hổ với khách du lịch nước ngoài, thì không phải ai cũng quan tâm và rèn cho mình, cho con cái mình thói quen ấy.


< Cấm, nhưng vẫn xả rác.

Tại sao Việt Nam mãi cứ là một đất nước kém phát triển, tại sao khi bước chân ra khỏi biên giới quốc gia, chúng ta thường hay nhận được những ánh mắt xem thường từ người dân các quốc gia khác vì những thói xấu “lộ thiên” trong hành xử, đi đứng, nói năng? Là bởi vì nhiều người dân chưa ý thức được về cái sự phải biết giữ gìn thể diện của mình, của đất nước mình nên cứ hồn nhiên mà xấu xí.

Hãy tự thấy xấu hổ vì những vụ cướp của ngang nhiên như vụ cướp bia, hãy tự thấy xấu hổ vì những bãi rác khổng lồ ngập tràn sau những cuộc tụ tập đông người. Hãy nhân lên những hình ảnh đẹp như nhóm bạn trẻ ở lại trên khán đài để thu dọn rác.
Cảm ơn các bạn trẻ, vì chính họ, đã cho chúng ta có quyền tự hào và niềm tin vào tương lai của người Việt!

Bao giờ mới có một câu slogan đơn giản thế này: “Yêu nước thì nên dọn rác”, từ rác rưởi đến những thứ rác lớn hơn, đang đầu độc môi trường và cuộc sống.

Theo Mi An (Báo Đất Việt)
Du lịch, GO!

< Một trăm năm nữa: thứ rác này không hề suy suyễn.

Chỉ riêng trong vấn đề phượt đó đây, mình cũng nhận thấy rằng 'thói quen xả rác bừa bãi' có lẽ đã ăn sâu vào một đại bộ phận (hic, thật đáng tiếc nhưng đó là sự thật!). Những ngọn núi hùng vĩ, những dòng thác tựa cảnh tiên giữa khung cảnh hoang sơ... nhưng chúng ta đã tô điểm thêm bằng những thứ rác mà chính mình đem tới nhưng... không muốn đem về.

'Lấy đi những bức ảnh và chỉ để lại những dấu chân' là điều cần thiết. Một thắng cảnh đẹp mà ta đã thụ hưởng, cho dù ta không còn có dịp đến đó lần sau thì chốn ấy vẫn cần thiết phải giữ gìn để gia đình ta, con cháu ta, bạn bè ta, đồng bào ta... cũng cần thụ hưởng. Ta xả rác, cho là 'vấn đề nhỏ' - rồi trăm người, ngàn người như ta cũng cho là 'chuyện nhỏ' thì cái thắng cảnh ấy trong một năm sẽ thành bãi rác rồi còn chi?

< Giữa các kẻ đá ở thác Bà, có những thứ 'không mời mà đến'.

Thôi thì chẳng mất bao công sức: ta đem gì đến thì cũng nên đem các 'tàn dư' về nhà nghỉ, thậm chí về nhà để đưa vào thùng rác - thật dễ dàng mà: 'hàng họ' đem tới bằng bao xốp thì cũng chính cái bao xốp ấy sẽ chứa các thứ còn lại, treo sau baga phía sau đem về.
Mình vô cùng cảm ơn bạn nếu bạn từng làm như vậy và sẽ làm như vậy.

Văn hóa du lịch
Núi Cấm cao thêm nhờ... rác!
Nhiều bài liên quan nếu tìm bằng từ 'rác'

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

(ĐVO) - Đông Bắc trong chuyến phượt của chúng tôi là một Đông Bắc đẹp như huyền thoại với ruộng bậc thang, núi đồi chập chùng; những cung đường đèo huyền thoại; nhưng cũng buồn đến nao lòng với ánh mắt chơ vơ của trẻ em miền núi.
Không quần áo, không đồ chơi, không lớp học, không sách vở,… và vô vàn những số 0 khác là thực trạng của các em nhỏ vùng cao Đông Bắc - Tây Bắc Việt Nam.

Đi qua vùng Đông Bắc huyền thoại

Từ Hà Nội, chúng tôi chinh phục 300km đầu tiên dọc sông Lô để đến Hà Giang. Bắt đầu từ những con đường thẳng, rồi cong cong, rồi cua quẹo. Rồi lại tiếp tục vượt đèo Pắc Sum về Quản Bạ.

Những vòng “cua” cứ không thôi lên xuống và lượn thành những đường zic-zắc đến chóng mặt. Vừa vượt qua được đèo Pắc Sum, những tay phượt nghiệp dư như chúng tôi cảm thấy “choáng ngợp” thật sự. Tuy nhiên, đây chỉ là con đèo vào loại “thường thường bậc trung”.

Chúng tôi dừng chân ngắm nhìn những ngọn núi cao, những dãy ruộng bậc thang vào mùa lúa chín đẹp đến mê người. Men theo con đường đất nhỏ leo những con dốc, hai bên là đồng lúa chín vàng. Trên con đường mòn đó, thỉnh thoảng xuất hiện vài đứa trẻ lùa trâu ra đồng. Bên sườn đèo, một cậu bé chừng 7 tuổi ngồi chơ vơ một góc cánh đồng bên đàn trâu đàn gặm cỏ. Cảnh đẹp và thanh bình nhưng cũng buồn đến nao lòng.

Ở đây hiếm khi thấy mặt trời. Nếu có nắng cũng chỉ ươm ươm để tô điểm thêm cho những ruộng lúa vàng của người dân tộc.

Chúng tôi tiếp tục vượt dốc cao Phố Cáo, về Sủng Là tham quan ngôi nhà cổ người Mông – nơi quay bộ phim Chuyện của Pao, sau đó tiếp tục len lỏi giữa những vách núi để tham quan cực Bắc Lũng Cú – bờ phên liếp dậu của Tổ quốc. Trên tháp cột cờ nhìn xuống, những vuông đồng mênh mông xanh vàng được che chở bởi những rặng núi.

Những đứa trẻ chừng 7 – 8 tuổi, người lem nhem ướt vì sương sớm. Từ sang tinh mơ các em đã lùa trâu ra đồng. Nhiều em phải bận them áo mưa để chống ướt, chống rét. Trời lạnh căm và mưa ẩm ướt, một em trai chừng 4 tuổi lại đi chân đất lấm lem. Em là đứa nhỏ nhất mà chúng tôi gặp trên đường. Con mắt ngơ ngác nhìn, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ hồng có chút lấm lem. Ngay cả quần cũng không buồn mặc, mặc cho cái lạnh cứ ngấm dần vào da thịt.

Em hầu như không phản ứng gì với những câu hỏi của chúng tôi (có thể các em không hiểu rõ tiếng Kinh), thỉnh thoảng em cất tiếng dân tộc be bé trong miệng. Đến khi tôi bảo em giơ tay ra cho kẹo thì em nhanh chóng xòe hai bàn tay, rồi nhét vội vào túi, sau đó thì lủi thủi men theo bờ đê băng qua những cánh đồng, bỏ lại chúng tôi với khoảng trống chơi vơi.

Chúng tôi lại lên đường, vượt đèo Ma Lé. Trước mặt là những khúc cua hiểm trở, chỉ cần người lái không tập trung một chút là có thể nghe “tiếng kêu xa dần” ngay.

Sáng hôm sau, chúng tôi vượt đệ nhất đèo Mã Pì Lèng ôm trọn dòng Nho Quế để về Mèo Vạc. Thực ra, Mã Pì Lèng chỉ có 9 khúc cua, không quá hiểm trở, nhưng cái lo lắng nhất của cánh xe tải khi qua đèo này chính là những vực sâu.

Đèo Mã Pì Lèng là cung đường chạy dài 20km uốn quanh đỉnh núi Mã Pí Lèng cao 2.000m, nối liền thị xã Mèo Vạc với Đồng Văn. Đoạn đèo này nổi tiếng với những cung đường uốn lượn như con rắn vắt mình từ ngọn núi này sang ngọn núi khác.

< Chống rét bằng cách quấn nylon.

Con đường chạy qua đèo Mã Pì Lèng có tên gọi là đường Hạnh Phúc. Đi dọc con đường Hạnh Phúc là những hồ treo trữ nước để bà con đồng bào dân tộc sinh hoạt vào  mùa khô. Để làm được con đường này, đội cảm tử mở đường đã phải treo mình suốt 11 tháng trên vách núi để đục đá mở ra con đường công vụ rộng chỉ vẻn vẹn 40cm. Chính vì vậy, Mã Pì Lèng xứng với tên đệ nhất đèo không hoàn toàn vì độ hiểm trở mà vì ý nghĩa lịch sử của nó.

Nhớ nụ cười trong veo, ánh mắt buồn của trẻ thơ

Băng qua những ngọn núi hoang vu, thỉnh thoảng cũng gặp đồng bào dân tộc chạy xe máy trên đường. Tuy nhiên, điều khiến chúng tôi ngạc nhiên hơn cả là giữa ngun ngút đèo, một bên là vách núi, một bên là vực sâu nhưng vẫn thấy những em bé dân tộc Dao, Mông hay Thái gánh trên lưng khi thì củi, khi thì rau cỏ đi chiều ngược lại.

Không biết mỗi ngày các em phải đi bao xa khi thân hình nhỏ xíu của các em còn to hơn những ngôi nhà chúng tôi được nhìn thấy ở phía xa.

< Chống rét bằng áo mưa.

Cùng một lứa tuổi ấy, cùng những đôi mắt ngây thơ ấy, nhưng cuộc sống xung quanh những đứa trẻ miền núi khác xa với trẻ em đồng bằng. Đó là con đường đến trường dốc núi cheo leo, là sân chơi thênh thang của triền ruộng, con suối, là cây cỏ, khoảng trời mênh mông, là những gùi củi nặng trĩu trên vai, là những bữa cơm không đủ ấm bụng,...

Dừng chân trên đỉnh Mã Pì Lèng, đỉnh đèo là một trong những điểm quan sát toàn cảnh vào loại đẹp nhất ở Việt Nam, chúng tôi lại bắt gặp những ánh mắt trẻ thơ đau đáu một nỗi buồn. Khi chúng tôi bắt chuyện, các em chỉ cười, rồi quơ tay như cho chúng tôi biết các em đang phải canh chừng đàn dê đang gặm cỏ ở sườn đèo. Những chiếc áo mưa được các em “trưng dụng” quấn quanh người để chống ướt, chống rét.

Trẻ em vùng cao thiếu thốn toàn diện, từ cái cơ bản nhất của cuộc sống như cơm ăn, áo mặc cho đến những cái mà bất cứ trẻ em nào cũng có quyền: đi học, vui chơi. Những mùa đông lạnh tím bầm tay chân với chiếc áo mỏng manh và đôi chân trần.

Chạy dọc cung đường này, chúng tôi lại bắt gặp những đứa trẻ đang ngồi với nhau bên đường. Gọi là ngồi với nhau vì không thể nói là chúng đang chơi với nhau được. Không có gì bên cạnh có thể gọi là đồ chơi. Quanh chúng chỉ là vài ba hòn sỏi như được đặt để sẵn từ lâu lắm, và trò chơi của chúng cũng chỉ là trò "nhìn người đi qua" như bao đứa trẻ khác.

Trước khi bắt đầu cuộc hành trình, chúng tôi mỗi người đều mang theo vài ba bịch kẹo. Có khi vừa mới thấy một hai em bé đứng chơ vơ ở lưng chừng đèo, trong lúc chúng tôi loay hoay mở túi kẹo, ngước lên đã thấy một "đội quân nhí" đổ ào từ trên triền núi xuống theo những con đường mòn rất nhỏ, mà người lạ rất khó nhận ra.

Khách du lịch miền xuôi đến với Tây Bắc thường mang theo rất nhiều kẹo, bởi như một "luật bất thành văn", họ biết rằng cho tiền đồng nghĩa với làm hư những đứa trẻ nơi đây. Đối với khách du lịch lần đầu tiên đến, họ rất thích thú khi được ghi lại những khoảnh khắc bên những em bé người dân tộc. Vì vậy như thành lệ, các em bé ở đây dường như hiểu rằng: Nhận kẹo và nhìn vào ống kính. Sau khi nhận kẹo, các em trở về chốn cũ.

Đoàn người đi qua, bỏ lại những em bé hồn nhiên ngơ ngác và mang theo những băn khoăn nằng nặng. Chúng tôi khó có thể lãng quên những ánh mắt, những nụ cười của những đứa trẻ ở đây. Chính các em đã dạy chúng tôi biết yêu thương và sẻ chia nhiều hơn.

Chứng kiến hoàn cảnh của những em bé co ro đói khát trong lạnh giá vùng cao, không ai trong chúng ta không khỏi chạnh lòng, nhất là khi những ngày Tết đang đến rất gần, khi mà người người nhà nhà quây quần ấm áp no đủ thì nơi đây các em phải cùng gia đình vật lộn với cuộc sống hàng ngày, hàng giờ.

Lạnh lắm các chú ơi!

Theo Tây Phương (Báo Đất Việt)
Du lịch, GO!
nghe nhạc trực tuyếnNấu món chay | học nấu ăn DJ - Ảnh đẹp | xalotinnhanh